Xuân hoa thu thực, năm tháng thoi đưa.
Hoa đào trên núi nở rồi tàn mười ba độ, mười ba phen rụng rơi thành bùn đất, mặc cho mưa sa gió táp cuốn trôi.
Tam Nguyệt sơn tĩnh mịch không một tiếng động, chỉ có ráng mây quanh năm lững lờ trôi. Thỉnh thoảng có bóng hạc lướt qua Tam Nguyệt loan dưới chân núi, chóp cánh vạch phá ánh trời bóng mây, khiến cảnh vật thoắt cái trở nên sinh động.
Giữa dòng năm tháng đằng đẵng, lại mười ba năm nữa trôi qua.




